viem mui di ung,chua viem xoang
Tôi đã tự nhủ với mình, sẽ nạm sống tốt, cải tạo tốt, để không phụ lòng những người trao cho tôi thời cơ được sống, được cải hối về những sai trái trong quá vãng. Và trong 15 năm qua, tôi đã làm đúng tâm niệm ấy bằng một tấm lòng hăng hái và hướng thiện.
Hai mươi tuổi, cái tuổi đẹp nhất của thế cục với chân mây mơ ước trải dài phía trước, thế nhưng, Lý đã tự tay đóng cửa tương lại. Phải tới khi đối diện với tử thần, anh ta mới đích thực nhằm nhè lầm lỗi đã gây nên và nhận ra giá trị sống quý giá để tuột mất. Đi qua cửa tử trong chân tơ kẽ tóc, hơn bao giờ hết, Lý như được tái sinh thêm một lần nữa. Anh ta đã có những trải lòng về cùng tận tội ác, nỗi ám ảnh về cái chết và niềm rưng rưng khi được ban ơn ở lại với thế cục.
Những tháng ngày sống trong buồng biệt giam là những ngày dài và sợ hãi nhất trong thế cục tôi. Xung quanh là bốn bức tường lạnh lẽo, ý niệm thời kì phai lạt. Cảm giác cái chết kề cận khiến tôi luôn sống trong dạng bít tất tay, sợ hãi. Hằng đêm, tôi chẳng thể nào chớp mắt nổi. Chỉ cần nhắm mắt nhắm mũi, dòng nghĩ suy hoảng loạn, run sợ về tử thần lại ùa tới. bữa nay mình nằm đây, liệu tương lai mình còn có thể nằm nữa không? Mỗi đêm, nghe tiếng bước chân, tiếng khóa lách cách tra vào ổ, tôi nghẹt thở tới mức toàn thân ướt sũng mồ hôi dù là mùa đông lạnh giá.
Và, đó cũng là những tháng ngày tôi biết nhằm nhè và trân trọng hơn bao giờ hết ánh thái dương còng lướt qua khe cửa sổ, tiếng loa phát thanh của trại vào buổi sáng sớm. tức thị tôi vẫn được sống thêm một ngày trên cõi đời này. Hàng vạn, hàng triệu lần tôi ước ao, ví thời kì có thể quay trở lại, tôi sẽ chẳng bao giờ dám nhúng tay vào tội ác. Nhưng, thế cục đâu có chỗ cho hai chữ "ví"...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét