Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Tập thể dục sẽ chữa bệnh viêm mũi dị ứng

Hiểu như thế nên bắt đầu từ đó buổi sáng, tôi dậy chạy bộ 10-15 phút ở công viên sau nhà, leo cầu thang 5 tầng và đi bộ bất cứ lúc nào có thể. Dần dần, cường độ chạy bộ, đi bộ được nâng lên. Buổi tối dù muộn, tôi cũng cố chạy nhẹ hoặc đi bộ 10 phút trước khi đi ngủ, để mũi thông thoáng.

Sau mỗi lần chạy bộ, mũi thông thoáng như vừa có ai gột rửa sạch, cảm giác rất dễ chịu, và nếu lúc nào ngạt trở lại, tôi lại đứng lên đi bộ hoặc chạy nhẹ, kết hợp xoa nóng cánh mũi đến khi mũi thông trở lại mới thôi. Chỉ sau vài ngày, tôi phát hiện ra chứng ngạt mũi kinh niên đã giảm đi lúc nào không biết.

Sau khoảng 2 tuần, bệnh xoang, viem mui di ung  của tôi đã có dấu hiệu thuyên giảm rõ rệt, có hôm hầu như chơi còn mủ nữa, tình trạng ngứa ngáy thường có của viem mui di ung cũng không còn. Nhưng dịch thì vẫn còn, chưa dứt hẳn. Tôi thử bỏ luôn không rửa mũi thẳng thớm bằng nước muối nữa, vì nghĩ rằng khi các vết thương đã gần khỏi cũng như viem mui, thì rửa mũi liên tiếp sẽ làm cho nó loét lại, không có thời cơ tự lành.
 bản tin công nghệ Tập thể dục sẽ chữa bệnh viêm mũi dị ứng xa hoi  viem mui di ung 3
Mỗi khi ngạt mũi, tôi dùng thêm tinh dầu để xông (loại có bạc hà, quế, hồi, đinh hương…, có tác dụng diệt khuẩn, giảm viêm tại chỗ). Cách xông này rất hiệu quả, vừa giảm ngạt, vừa tiệt trùng luôn cả đường mũi họng. Tôi cũng tăng cường ăn uống, đặc biệt là các loại quả giàu vitamin C, giữ cho ý thức thoải mái.

Sau gần một tháng tự điều trị, “đợt xoang cấp” kéo dài cả năm của tôi đã hết lúc nào không rõ. Nhưng tôi vẫn duy trì đều đặn chế độ tập dượt ấy. Chừng một tháng sau, xoang tái phát trở lại, nhưng chóng vánh khỏi sau 3 ngày nạm của tôi. Khoảng 3 tháng sau nữa tôi cũng bị thêm một đợt khác, nhưng lần này nhẹ hơn nhiều, và chỉ sau 2 ngày đã hết sạch mủ.

Gần 8 tháng nay tôi không còn phải uống thuốc gì nữa. Mỗi khi hơi ngạt mũi là tôi chạy – đi bộ nhiều hơn, phối hợp xông tinh dầu và xoa mũi. Tôi cũng hạn chế tối đa nguy cơ mắc bệnh trở lại như luôn giữ ấm thân thể, giữ ấm chân, súc miệng nước muối ấm sáng và tối (nếu bệnh tái phát thì súc miệng nhiều hơn). ỉa đường lúc nào tôi đeo khẩu trang, và về giặt, thay ngay. Tôi cũng tránh xa chỗ bụi bặm hết mức có thể, vì hiểu rằng chỉ cần một tẹo bụi bẩn cũng đủ kích thich gây viêm trở lại.

Sau gần 1 năm, giờ đây bệnh xoang đã không còn ám ảnh tôi nữa, và tôi cũng không còn sợ hãi nếu nó xuất hiện trở lại, bởi đã có cách trị của riêng mình. Điều mà tôi rút ra được sau hơn 3 năm đi chữa xoang khắp nơi là mình phải tự mình nâng cao đề kháng cho thân thể, có như vậy xung khắc bệnh sẽ tháo lui, còn nếu trông đợi vào thuốc thì sẽ chỉ tiền mất, tật thêm mang mà thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét