Suốt 3 năm trời tôi khổ sở với căn bệnh viêm xoang. Mủ xanh mủ vàng nhiều đến nỗi tôi phải uống kháng sinh liên tiếp, chọc hút bộc trực, thậm chí còn đi mổ lệch vách ngăn. Người bạn là thầy thuốc từng bảo “bệnh của cậu không khỏi được”.
Trong hành trình chua viem xoang của mình, tôi đã biết và gặp nhiều người rồi được biết rằng rất nhiều người khác cũng đang trong tình trạng từng phương pháp chua viem xoang rưa rứa, tốn kém tiền tài, thời kì và công sức khôn cùng, nhưng bệnh vẫn càng ngày càng nặng hơn. bởi thế tôi muốn san sớt những kinh nghiệm chua viem xoang của mình để mong nhiều người tránh được nỗi khổ ải như thế.
5 năm trước tôi bị một đợt viêm xoang cấp, và được kê kháng sinh. Đợt đó tôi khỏi mau chóng. Vài tháng sau, tôi bị lại, và cũng được kê loại kháng sinh ấy, nhưng lần này thời kì điều trị dài gần gấp đôi bệnh mới dứt.
Kể từ khi tham dự đợt điều trị, chua viem xoang , hiếm viêm xoang lại tái phát, đặc biệt là khi nhiễm lạnh (nằm điều hòa lạnh hoặc đi xe máy trời mùa đông). Về sau, bệnh dần nặng hơn, rất dễ bị mủ xanh kèm theo ngạt thở, nhảy mũi. Một năm tôi uống cả chục đơn thuốc kháng sinh để chua viem xoang, kháng viêm, tiêu đờm và thuốc chống dị ứng, cả thuốc tăng miễn nhiễm, có đợt phải thay đến loại kháng sinh thứ 3 mà bệnh vẫn không dứt hoàn toàn. Cứ được vài ngày mũi trong là mủ xanh lại xuất hiện, ngạt mũi trở lại.
Tôi đã phải mua máy khí dung về nhà dùng bộc trực, thậm chí còn đi mổ vẹo vách ngăn (thầy thuốc cho rằng đây là một căn do khiến dịch mũi ứ, dễ nhiễm khuẩn), đến cả nhà riêng thầy thuốc để hút, chữa cho triệt để. Nhưng lúc nào trong mũi cũng có mủ, dù ít dù nhiều.
Cầm tờ đơn ra hiệu thuốc để mua thước chua viem xoang mà tôi như người mộng du, lo sợ và hốt hoảng nghĩ về số tiền điều trị vàchua viem xoang, về ngày mai sức khỏe , cũng như tình trạng viem xoang của mình. May mắn tôi đã gặp người bán thuốc tốt bụng. Sau khi xem đơn của tôi, cô ấy bảo “anh ơi, nếu đã dùng các thuốc kia rồi, thì 3 thuốc này cũng vô tác dụng thôi. Tốt nhất anh hãy dừng ngay tân dược lại, tự mình tập thể dục xem sao, để thân tự khỏi thôi”. Cô ấy khích lệ tôi rất nhiều, và kể về nhiều trường hợp đã chẳng thể khỏi khi dùng Tây y như vậy.
Lời nói kiên quyết của cô bán thuốc làm tôi như bừng tỉnh. Tôi thấy mình đã uống bao lăm tân dược vào người nhưng cái khỏi chỉ là trợ thời, còn thể trạng thì ngày một yếu đi. Giờ nếu có dừng thuốc thì bệnh cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét